Cát Tường đẩy xe ra cửa, cô khựng lại vì hai người
khách hôm nào trước mặt cô, người khách đã đưa cho cô tấm card visite, cô quên
xem kỹ và cũng không biết vứt nó ở đâu rồi.
Quý Hải lên tiếng:
– Anh nói chuyện với
em được chứ? Nếu được, mình sang bên kia quán đi.
Cát Tường ngập ngừng,
nhưng rồi cô gật đầu vì vẻ trí thức đàng hoàng của hai người khách trước mặt
mình.
– Dạ.
Cô dắt xe đạp băng
qua đường.
Quý Hải lịch sự kéo
ghế ngồi cho cô:
– Em dùng nước ngọt
nhé?
Quý Hải gọi ba ly
nước ngọt. Anh nhìn Cát Tường, mỉm cười:
– Hôm nọ, em đã xem
danh thiếp của anh chưa?
Cát Tường ấp úng:
– Dạ .... chưa! Em
không biết bỏ quên ở đâu rồi nữa.
– Không sao! Anh
tìm gặp em vì anh quyết định chọn em đóng vai nữ chính cho bộ phim anh sắp quay.
Cát Tường há hốc mồm
chỉ vào ngực mình:
– Em đóng phim? -
Cô cười - Em đâu có biết đóng phim.
Lập Quân nhìn vào
đôi mắt đẹp của cô:
– Tối hôm qua, anh
thấy em ở Nhà Văn Hóa quận “tới” lắm. Anh nghĩ là em có khả năng diễn xuất. Hay
là theo bọn anh thử đóng phim xem sao?
Cát Tường lắc đầu:
– Chắc là cậu mợ em
không cho đâu.
– Chỉ cần em đồng ý
và đến hãng phim diễn thử cho anh xem. Nếu được, anh sẽ đi gặp cậu mợ em thương
lượng sau.
– Anh có thể cho em
về nhà suy nghĩ kỹ lại có được không?
– Được. Em cầm tờ
danh thiếp này, và khi nào đi gặp anh thì gọi điện thoại cho anh. Anh rất mong
tin trả lời của em.
Dắt xe ra về rồi mà
Cát Tường còn lựng khựng. Mình có nên đến đó không?
Biết đâu có thể đây
là cơ hội cho cô thay đổi số phận của mình.
– Ê!
Thúy Hòa ép sát xe
Dream của mình vào xe Cát Tường, cô xẵng giọng:
– Tan học lâu rồi
sao mày còn cà rịch cà tang ở đây vậy hả? Lại hẹn hò với ai phải không?
Cát Tường ngẩng lên:
– Đâu có, em về đây
chứ!
Rồi cô cắm đầu đạp
xe. Thúy Hòa chạy vụt qua, cô không quên quát lại:
– Nhanh lên, đồ con
rùa bò!
Thái độ của Thúy
Hòa chợt làm Cát Tường quyết định ... Tại sao cô không tìm cơ hội cho cuộc đời
mình? Cô đã sống trong sự ngược đãi này quá lâu rồi, dù cho cậu Hiển và Hiếu
luôn bênh vực. Phải thay đổi thôi!
Cát Tường rụt rè
trước cánh cửa cổng hãng phim Hoa Hồng. Cô xem kỹ lại tên người trên danh thiếp
rồi đi đến chỗ người bảo vệ.
– Anh ơi! Làm ơn nhắn
với ông Quý Hải là có Cát Tường tìm.
Gã bảo vệ nhìn Cát
Tường từ đầu xuống chân vẻ xem thường, hách dịch:
– Có chuyện gì vậy?
– Ông ấy bảo muốn gặp
thì tìm đến đây.
– Đợi một lát đi! Ở
trong đó đang có cuộc tuyển chọn diễn viên.
Cát Tường đành đứng
lùi ra. Sáng nay, cô phải bỏ một buổi học để đến đây.
Đến đây rồi, cô mới
thấy “khớp”. Người ta ăn mặc sang trọng, môđen. Còn cô, áo dài trắng, quần đen.
Có lẽ nên về. Ông ta đưa cho mình danh thiếp chỉ là nói chơi thôi.
Một chiếc xe chạy đến
trước cửa cổng hãng phim. Gã bảo vệ khúm núm mở cửa. Cát Tường nhận ra người
quen nên mừng rỡ lao lại, cô kêu lên:
– Anh gì đó ơi!
Là Lập Quân, anh nhận
ra ngay Cát Tường nên mở cửa xe, bước xuống, vui vẻ:
– Cô chịu đến rồi hả?
Đến lâu chưa?
– Dạ .... chừng nửa
giờ.
– Trời đất! Sao
không nói bảo vệ nhắn tin gọi Quý Hải? Nào, theo tôi vào đây!
Lập Quân tự nhiên nắm
tay Cát Tường bảo lên xe. Anh chờ cô ngồi vào xong mới đóng cửa lại và nghiêm
khắc nhìn gã bảo vệ:
– Cô này đến tìm đạo
diễn Quý Hải, sao anh lại để cổ ở đây không cho vào?
Gã bảo vệ lúng túng:
– Dạ ....
– Lần sau, anh còn
như vậy, tôi cho đuổi việc anh đó.
– Dạ.
Lập Quân lên xe lái
vào trong. Cát Tường cũng vừa nhìn thấy ánh mắt giận dữ của gã bảo vệ nhìn cô.
Vào đến bên trong,
Lập Quân dẫn Cát Tường vào. Anh gọi Quý Hải:
– Anh xem ai đến
nè, anh Quý Hải!
Quý Hải vui mừng đứng
lên:
– Chịu đến rồi hả,
Cát Tường. Bây giờ anh cho xem nội dung một kịch bản ngắn này, em diễn cho anh
xem một vài động tác, được không?
– Dạ.
Cát Tường cầm lấy kịch
bản. Kịch bản nói về một cô gái trên đường đi tìm cha của mình. Cát Tường ngẩn
người ra. Cha và một tình cảm máu thịt thiêng liêng, cô không hình dung được
tình cảm này. Cha của cô đã bỏ mẹ cô lúc cô vừa mấy tháng tuổi, cái tuổi chưa
biết gì, rồi ông ta đi biền biệt, mười tám năm không hề trở về. Cát Tường thấy
căm ghét ông ta. Lẽ ra, ông ta không nên tạo ra cô, và có lẽ ông ta cũng không
nghĩ là sẽ có một đứa con ...
♫ Tìm nhac mp3 ♫